Nguyên nhân hình thành nhà nước Nam Sudan

Trước năm 2011, Nam Sudan vẫn là một thực thể của một nhà nước thống nhất Cộng hòa Sudan. Nhưng kể từ năm 2011 trở đi, Nam Sudan tách ra thành lập một quốc gia độc lập với tên gọi là Cộng Hòa Nam Sudan. Nhờ vậy mà giới sưu tầm của chúng ta có thêm một lý do nữa để sở hữu cho mình một bộ tiền Nam Sudan từ 1 pound đến 500 pound như hiện nay.

Tuy nhiên, khi bạn sở hữu trong tay bộ tiền Nam Sudan ấy, bạn có biết Nam Sudan là quốc gia ở đâu, phong tục, tín ngưỡng, tôn giáo và nhất là tại sao mãi đến năm 2011 Nam Sudan mới hình thành? Nào cùng Mybanknotes.net xem qua những thông tin được biên tập để bổ sung vào kiến thức sưu tầm tiền của mình nhé.

Nguyên nhân hình thành nhà nước Nam Sudan

Giống người Nilotic ở Nam Sudan gồm Acholi , Anyuak , Bari , Dinka , Nuer , Shilluk , Kaligi (Ả Rập Feroghe), và những người khác — lần đầu tiên vào Nam Sudan vào khoảng thế kỷ thứ 10. Trong khoảng thời gian từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 19, di cư bộ lạc, phần lớn là từ khu vực Bahr el Ghazal , đã đưa người Anyuak Dinka , Nuer và Shilluk đến các địa điểm hiện tại của cả hai vùng Bahr El Ghazal và Thượng Nile, trong khi Acholi và Bari định cư ở Equatoria.

Người Azande , Mundu , Avukaya và Baka , người đã nhập Nam Sudan vào thế kỷ 16, đã thiết lập vùng lớn nhất của vùng Equatoria. Người bộ tộc Dinka là lớn nhất, Nuer lớn thứ hai, Azande lớn thứ ba và Bari là nhóm dân tộc lớn thứ tư trong cả nước. Họ được tìm thấy ở các vùng Maridi , Yambio và Tombura trong vành đai rừng mưa nhiệt đới của Tây Equatoria.

 

Trong thế kỷ 18, bộ tộc người Avungara đã tăng quyền lực và sự thống trị đến tận thế kỷ. Các rào cản địa lý, bao gồm các đầm lầy dọc theo sông Nile trắng và lý do mà người Anh gửi các nhà truyền giáo Kitô giáo đến các vùng phía nam, bao gồm Pháp lệnh đóng cửa năm 1922 (Lịch sử của Ai Cập Sudan ), đã giúp ngăn chặn sự lây lan của Hồi giáo cho người miền Nam, do đó cho phép họ giữ lại di sản văn hóa và xã hội của họ, cũng như các tổ chức chính trị và tôn giáo của họ từ đó tạo nên sự ngăn cách khác biệt người Sudan miền bắc theo hồi giáo và người Sudan miền nam theo đạo Kito.

 

Những lý do chính bao gồm lịch sử lâu dài của chính sách ưu tiên của Anh đối với việc phát triển phía bắc Ả Rập và bỏ qua phía Nam của người da đen. Sau cuộc bầu cử độc lập đầu tiên của Sudan vào năm 1958, việc Khartoum bỏ qua phía nam (thiếu trường học, đường xá, cầu) dẫn đến cuộc nổi dậy, cuộc nổi dậy và cuộc nội chiến dài nhất trên lục địa.

Buôn bán nô lệ ở miền nam tăng cường trong thế kỷ 19, và tiếp tục sau khi người Anh đã đàn áp chế độ nô lệ ở phần lớn châu Phi cận Sahara . Các cuộc tấn công nô lệ hàng năm của người Sudan vào các vùng lãnh thổ không phải là người Hồi giáo dẫn đến việc chiếm giữ vô số hàng ngàn người miền nam Sudan, và phá hủy sự ổn định và kinh tế của khu vực. John’s Farm John Garang de Mabior lãnh đạo Quân đội Giải phóng Nhân dân Sudan cho đến khi ông qua đời vào năm 2005.

Bộ tộc Azande có mối quan hệ tốt với các bộ tộc khác, cụ thể là Moru , Mundu , Pöjulu , Avukaya, Baka và các nhóm nhỏ trong Bahr el Ghazal, do chính sách mở rộng của vua Gbudwe của họ, vào thế kỷ 18. Vào thế kỷ 19, người Azande đã chiến đấu với người Pháp , người Bỉ và người Mahdist để duy trì sự độc lập của họ. Ai Cập , dưới sự cai trị của Khedive Ismail Pasha , lần đầu tiên cố gắng kiểm soát khu vực này vào những năm 1870, thành lập tỉnh Equatoria ở phần phía nam. Thống đốc đầu tiên của Ai Cập là Samuel Baker , được ủy nhiệm năm 1869, tiếp theo là Charles George Gordon vào năm 1874 và bởi Emin Pasha vào năm 1878.

 

Cuộc nổi loạn Mahdist của những năm 1880 đã làm mất ổn định của một tỉnh non trẻ, và Equatoria không còn tồn tại như tiền đồn Ai Cập vào năm 1889. Những khu định cư quan trọng ở Equatoria bao gồm Lado , Gondokoro , Dufile và Wadelai . Các cuộc vận động thuộc địa châu Âu trong khu vực đã đến đầu năm 1898, khi sự kiện Fashoda xảy ra tại Kodok ngày nay; Anh và Pháp gần như đã đi đến chiến tranh trong khu vực.

Năm 1947, người Anh hy vọng sẽ gia nhập Nam Sudan cùng với Uganda , và rời khỏi miền Tây Equatoria như là một phần của Cộng hòa Dân chủ Congo bị Hội nghị Rajaf tách ra để thống nhất Bắc và Nam Sudan xem như Nam Sudan bị sát nhập vào Bắc Sudan thành lập nhà nước Sudan hoàn chỉnh.

Như vậy, xét theo dòng lịch sử, những yếu tố làm nên Nam Sudan nổi dậy tách thành một quốc gia độc lập gồm:

  • Yếu tố lịch sử: Bản chất, hàng trăm năm trước vốn dĩ phía nam Sông Nile Trắng đã là một vùng đất độc lập với các bộ tộc ở phía bắc Nile Trắng. Do đó, hệ tư tưởng khác nhau dù là thời thuộc địa và bị sáp nhập trong sự cưỡng bức bởi ý chí của những nước thuộc địa.
  • Yếu tố tôn giáo: Tôn giáo đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống, ngàn xa xưa là một trong những nguyên nhân tạo nên sự khác biệt các dân tộc với nhau. Với việc tiếp nhận tôn giáo Kito từ Anh phía nam Sông Nile Trắng, như vậy hàng thập kỷ trôi qua với bao thế hệ dân tộc Nam Sudan lớn lên theo một tôn giáo khác với người anh em phía bắc là Bắc Sudan theo đạo hồi.
  • Yếu tố “bất bình đẳng”: Khi sát nhập với nhau, nhà nước Sudan thống nhất rõ ràng có sự thiên vị và đối xử bất bình đẳng với Nam Sudan. Nam Sudan nhiều dầu mỏ, tài nguyên nhưng Khartom đã bỏ quên đi điều đó không đầu tư y tế, trường học, đường sá cũng như các vấn đề dân sinh đã tạo nên sự xung đột lịch ích, xung đột lợi ích sẽ dẫn đến xung đột vũ trang và độc lập là điều tất yếu.

Khu vực này đã bị ảnh hưởng tiêu cực bởi hai cuộc nội chiến kể từ khi độc lập Sudan: từ năm 1955 đến 1972, chính phủ Sudan đã chiến đấu với quân đội nổi loạn Anyanya (Anya-Nya là một thuật ngữ trong ngôn ngữ Madi có nghĩa là ‘nọc độc rắn’). Chiến tranh dân sự đầu tiên của Sudan , tiếp theo là Quân đội Giải phóng Nhân dân Sudan (SPLA / M) trong cuộc nội chiến thứ hai của Sudan trong hơn 20 năm. Kết quả là, đất nước bị bỏ bê nghiêm trọng, thiếu phát triển cơ sở hạ tầng, và sự phá hủy và dịch chuyển lớn. Hơn 2,5 triệu người đã thiệt mạng và hàng triệu người khác đã trở thành những người tị nạn cả trong và ngoài nước.

Xem thêm:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *